LÂM THIÊN BĂNG CÔ GÁI CỦA SỰ BĂNG GIÁ

Màu Nền:-Chọn-Mặc địnhXám nhạtXanh nhạtXanh đậmVàng nhạtMàu sepiaVàng đậmVàng ốMàu tốiFont chữ:-Chọn-Palatino LinotypeBookerlySegoe UIPatrick HandTimes New RomanVerdanaTahomaArialChiều cao dòng:-Chọn-100%120%140%160%180%200%Kích kích cỡ Chữ:-Chọn-Mặc định(22)161820222426283032343638
- Chị là ai?Cậu bé bỏng nhìn nó khó hiểu.

Bạn đang xem: Lâm thiên băng cô gái của sự băng giá

Nó không quan sát mà trả lời:- Là người. Sao em ko vào ăn?- Em vẫn chưa hy vọng ăn. Mà chị vấn đáp chẳng ăn khớp gì cả. Chị phải nói thương hiệu chứ.Cậu bé nhỏ nhăn khía cạnh nhíu mày hạch sách nó. Nó không khá đâu chấp nhặt nhỏ nít, miễn cưỡng trả lời theo ý thằng bé:- Chị tên Băng.- Nghe thương hiệu chị mà toàn thân em đột nhiên lạnh mang đến sắp đóng góp băng luôn rồi. Em thương hiệu Bi, chị cứ điện thoại tư vấn em là Bi.Nó chú ý thằn nhóc chăm chú, xem xét trong đầu nó chỉ bao gồm một “Nhóc nói nhóc tên Bi, chị đây không gọi như vậy chẳng lẽ điện thoại tư vấn nhóc là khỉ sao?”. Như đoán được quan tâm đến của nó, cậu bé bỏng cười hề hề nói:- trong khi em nói thừa thì phải. Nhưng mà chị ra ngoài này làm cho gì?- hít thở không khí. Em bao gồm ý kiến?Bị nó chú ý chằm chằm, cậu bé bỏng ngượng ngịu cười. Sau khi lấy lại phong độ, cậu không chú ý nó mà lại nhìn vào mức không, giọng nói trong xanh của thằng bé bỏng thu hút nó lắng tai câu chuyện:- Chị bao gồm thấy thương hại tụi em không? trong khi những đứa trẻ không giống được bố mẹ chăm lo từ nhỏ tuổi đến lớn, còn tụi em sống ngơi nghỉ đây, ăn mặc những cái đều phụ thuộc vào số tiền quyên góp.- Sao em không nghĩ theo hướng khác đi. Được ba người mẹ bao bọc, chăm sóc không phải giỏi hoàn toàn.- Chị nói cũng đúng.Nó chú ý thằng nhóc siêng chú. Dáng vẻ vẻ trưởng thành và cứng cáp này rất không tương xứng với một đứa trẻ. Bi kể cho nó nghe về mẩu chuyện của mình:- Từ khi sinh ra, ba người mẹ em là ai em còn không biết. Mẹ Hòa nói bởi họ cần yếu nuôi nấng em đề xuất đã mang lại đây. Vô lý thật, hiểu được không có tác dụng nuôi em vậy lý do còn hiện ra làm gì? trong cả cái thương hiệu cũng không đặt đến em. Chúng ta vứt bỏ em dưới mưa chứ không phải đưa em cho bà mẹ Hòa. Bọn họ thật tàn nhẫn.- Sao em biết họ vứt em dưới mưa?- Một lần, em vô tình nghe được hai bà bầu nói về thực trạng chúng em được mang tới đây như vậy nào.Nó không nói gì thêm, đồng ý tỏ ý sẽ biết. Bi vẫn ngồi “tâm sự” say sưa:- Hôm kia mưa tầm tã, em ở trong một cái giỏ, da thịt còn đỏ hỏn, trên fan chỉ quấn một chiếc khăn. Họ để em trước cửa cô nhi viện này rồi bỏ đi. Nếu bà mẹ Hòa ko về kịp chắn chắn em đang rời trần gian này rồi. Sao chúng ta không yêu thương thương con mình như người khác chứ?Đôi mắt màu coffe ánh lên một tia tức giận. Nó ngồi bên cạnh đột nhiên lên tiếng:- Ít ra em chần chờ ba người mẹ mình là ai yêu cầu không thể hận họ. Em cũng giống như chị vậy, chỉ khác nhau ở chỗ chị biết ba chị em chị là ai thôi.- ko lẽ...Câu nói của Bi không hoàn thiện, cậu bé nhìn nó sửng sốt. Nó nhìn vào ko trung, nở thú vui nhạt nói tiếp:- Chị thành trẻ em mồ côi khi được 15 tuổi. Chị em chị rời bỏ mái ấm gia đình để theo người bầy ông giàu có, còn vì con riêng của ông ta nhưng mà mắng chị, đánh chị. Đáng giận hơn, bà ta thông đồng với ck mới của chính bản thân mình sắp xếp một vụ mưu gần kề ngay trước phương diện chị chỉ do chị đánh bé riêng của ck mới nhập viện. Em bao gồm biết khi rời khỏi tòa, bà ta nói gì với chị khi chị lựa chọn ở cùng cha không? Bà ta nói chị làm cho cao, sau này đừng hòng nhận thấy một đồng nào. Chị thiệt sự chẳng dám nhận tín đồ đó là mẹ của mình. Ba chị nhân từ lành, chưa khi nào trách mắng chị, cho dù là phạm lỗi tày trời cũng chỉ dịu nhàng kể nhở. Vậy mà bố chị lại bị chị sợ hãi chết.Cảm xúc đè nén cách đó không lâu, một đợt nữa trỗi dậy. Cậu bé xíu Bi nhìn nó ko nói, đùng một cái vòng tay bao phủ lấy nó, nói chậm chạp rãi:- Chị chớ buồn. Bố chị ko trách chị đâu.An ủi xong, thằng nhỏ nhắn buông tay, song mắt không còn sự tức giận mà ráng vào đó là sự thông suốt.- Chuyện thừa khứ cứ để nó trôi qua, không cần thiết nhắc lại cho đau lòng. Lúc này em chỉ hy vọng nếu fan nào dấn nuôi em đang yêu mến em thật những là được.Nói rồi, thằng nhỏ xíu nhìn nó nở nụ cười thật tươi. Niềm vui đó còn sáng hơn cả áng phương diện trời. Nó ngẫm nghĩ một chút ít rồi nói:- Vậy chị nhận nuôi em.- CÁI GÌ?- bao gồm gì không ổn?- Chị năm nay bao nhiêu tuổi?- 17.- Chị chớ đùa vì thế chứ. Em biết là em rất ưu tú nhưng chuyện này sẽ không đùa được đâu.Một vạch black hiện cùng bề mặt nó. Nó có khi nào nói đùa đâu, vậy cơ mà tên nhóc đó lại nói nó đang đùa, thật là...- Chị ko đùa. Đồng ý tốt không?- Chị cứng cáp chứ. Em xem bên trên TV thấy nhiều người dân bài xích những cô gái còn trẻ mà tất cả con lắm.Vạch đen thứ nhì xuất hiện, nó dần mất kiên nhẫn.- Chị không dựa vào sắc khía cạnh của tín đồ khác cơ mà sống. Đừng lằng nhằng, đồng ý hay không?- Có bạn thân xinh đẹp như vậy, không đồng ý chính là tự lùi về IQ của mình.Bi ngấc cao đầu nói, tay chống hông. Nó không nói thêm gì nữa lập tức dắt cậu nhỏ bé đi làm giấy tờ thủ tục nhận nuôi.- Bi à, sau đây con nên gọi chị này là mẹ, đã có được không?Mẹ Hòa nhẹ nhàng hỏi Bi. Thằng nhãi hơi liếc qua nó, lại nhìn mẹ Hòa, gật đầu một mẫu nói:- Dạ được.- Cháu mong mỏi đặt tên cho thằng nhãi này là gì?- chị em Hòa, con lớn rồi mà.Nghe bà mẹ Hòa gọi mình là thằng nhóc, Bi nhăn khía cạnh ai oán. Bà mẹ Hòa thấy vậy liền tấn công vào mông thằng bé một cái, cau mi nói:- Thôi đi ông tướng, mới bao gồm 5 tuổi nhưng đòi bự với chả nhỏ.

Xem thêm: 50 Địa Điểm Du Lịch Đà Lạt Hấp Dẫn Không Thể Bỏ Qua, Review Những Địa Điểm Ăn

Im thin thít cho tôi làm việc.Bi đứng cạnh bên cứ nhăn nhó khó tính chờ đến khi mọi giấy tờ thủ tục hoàn thành. Nó ngồi xổm xuống, đối lập với khuôn mặt nhăn như khỉ của thằng nhỏ xíu nói:- Từ hiện nay con thương hiệu là Lâm Hàn Phong, là đàn ông của Lâm Thiên Băng. Phát âm chưa?- Dạ.Thấy thằng bé nhỏ ngoan ngoãn, nó gật đầu hài lòng. Việc cần làm tiếp theo sau là đưa thằng bé về nhà. Ra khỏi cô nhi viện, thằng nhỏ xíu nhìn mẹ Hòa mếu mếu:- người mẹ Hòa, con đi đây. Bà bầu có lưu giữ người ưu tú như con cũng đừng bỏ ăn bỏ uống nha.- bé xem TV nhiều quá tuyệt vời rồi đấy.Mẹ Hòa quan sát thằng nhóc lắc đầu. Ở cô nhi viện này, Bi vẫn được xem như là đứa trẻ logic nhất. Do vậy, chuyên môn tự luyến cũng cao không hề thua kém gì chỉ số IQ.++++++++++++++++++++++++++++Trên cái Ferrari, nó tập trung lái xe. Còn mặt cạnh, thằng rạng rỡ không xong xuôi hỏi chuyện:- Nơi bà bầu ở bao gồm rộng không?- Có.- Có người xấu không?- Không.- Sao mẹ ít nói thế?- còn nếu như không muốn xảy ra tai nạn thì đừng làm bà bầu phân tâm. (Đổi biện pháp xưng hô nhanh hơn hết gió).Thế là Phong yên lặng, dựa vào ghế mà lại ngủ. Từ vị trí cô nhi viện về biệt thự cao cấp cũng mất khoảng tầm ba mươi phút lái xe với tốc độ chóng khía cạnh của nó.+++++++++++++++++++++++++++Biệt thự nhà họ Trịnh...Quản gia Hạ mở cửa cho nó, đôi mắt không dứt chớp trong khi thấy Hàn Phong ngồi trong xe. Nó bước xuống xe, nuốm tay thằng ranh vào bên trong.- Ba.- nhỏ về rồi... Ai đây?Ông Trịnh như không tin vào đôi mắt mình. ở kề bên nó là một trong những đứa trẻ rất đáng yêu. Nó trả lời ông một cách rõ ràng mà gọn nhẹ nhất:- nhỏ vừa thừa nhận nuôi nghỉ ngơi cô nhi viện Tân Xuân. Tên của nó là Lâm Hàn Phong.- Lại đây với ông nào.Ông Trịnh dang tay hóng Hàn Phong chạy đến. Thằng nhóc nặng nề hiểu nhìn nó. Nó nói nhỏ chỉ đủ hai tín đồ nghe:- không vấn đề gì đâu, đó là tía nuôi của mẹ.Nhận thấy không có gì nguy hiểm, thằng ranh mãnh chạy một mạch đến bên ông Trịnh, trèo lên đùi ông ngồi chễm chệ.- Đứa con trẻ này rất dễ thương và đáng yêu nha.- con biết tức thì mà. Ai cũng bị vẻ đẹp nhất của con hút hồn rồi.Nó chỉ biết không đồng ý còn ông Trịnh thì mỉm cười ha hả. Nó xoay qua quản lí gia Hạ, lễ phép nói:- Bác cho tất cả những người chuẩn bị rất nhiều thứ cho Hàn Phong giúp/ dễ chịu và thoải mái quá.Câu nói của nó bị cắt ngang vì giọng nói của Thiên Vũ. Minh Lâm, Anna cùng Thiên Vũ vừa lao vào nhà đã há hốc mồm chú ý Hàn Phong vẫn ngồi bên trên đùi ông Trịnh.- trẻ ranh con, ranh mãnh là ai vậy?Thiên Vũ quan sát Hàn Phong hỏi. Minh Lâm với Anna vẫn không lấy lại được tinh thần, một lần nữa bị sock đến ngây người.- Là con trai của mẹ Băng.- CÁI GÌ?Không yêu cầu tiếng của đám Minh Lâm đâu, nhưng mà là giờ của Hắc Long với Jack. Hai fan xuống lầu vừa vặn vẹo nghe được câu nói trên. Hàn Phong thấy không ít người nhìn mình do vậy hoảng sợ, tuột xuống đất, nhào vào lòng nó.- Vừa nhấn nuôi. Không cần kinh ngạc đến vậy.Sau câu phân tích và lý giải ngắn của nó, mọi người thu lại nét mặt ngạc nhiên, nuốm vào chính là khuôn mặt hàng ngày.- Em tên gì?Minh Lâm ban đầu điều tra sơ yếu đuối lí kế hoạch của đứa con cháu này.- bà bầu đặt tên cho em là Lâm Hàn Phong.- Em mấy tuổi?- Em năm tuổi.Hai nhỏ vẹt cứ hỏi đáp tiếp tục mà không chăm chú đến khuôn mặt tức giận của nó. Đến lúc Anna đánh vào tay Minh Lâm một cái, thằng nhóc mới nhìn mang lại nó.- mẹ à, con bi thiết ngủ.- Lên phòng bắt đầu được ngủ.Nói rồi, nó bế thằng nhỏ xíu về phòng.- Nhéo tôi một cái đi... Á!!!! Tôi không sẵn sàng.- Xin lỗi, tôi chỉ ước ao kiểm bệnh thôi mà.- quan trọng tin nỗi lão đại lại nhận nhỏ nuôi đấy.- cuộc đời lắm bất ngờ.Một cuộc buôn dưa lê nổ ra nghỉ ngơi phòng khách. Tử Kỳ vừa về mang đến nhà cũng không chống được tính tò mò mà xông vào bàn luận. Ở vào phòng, nó cùng Hàn Phong nằm trên giường ngủ trưa. Ngủ trưa chỉ giành riêng cho nó thôi, còn đối với Hàn Phong thì đề xuất là ngủ trưa mới đúng.++++++++++++++++++++++++++++Nhà hắn...- nhỏ ngồi xuống đi, người mẹ có chuyện muốn nói.- Chuyện gì vậy mẹ?Hắn nhìn gương mặt nghiêm túc của bà Nghi, trong tim không ngoài lo lắng. Uống một ít trà, bà Nghi vào trực tiếp vấn đề:- Cô ta chưa phải người tốt, con buộc phải cách xa cô ta càng xa càng tốt.- Chuyện của con, bé tự xử lý được. Bà bầu không phải lo.- cụ nào là không bắt buộc lo. Anh cứng đầu chỉ bất lợi cho anh thôi.Bà Nghi ko kiềm được nên hơi phệ tiếng. Hắn ko nhượng bộ bà bầu mình, nhất quyết nói:- bé làm được. Nhỏ về phòng đây.Cách kị nạn tốt nhất có thể là về phòng nhằm bà Nghi bắt buộc nói mãi mặt tai. Bật nhạc lên, hắn nằm trên nệm nhắm mắt tĩnh tâm.+++++++++++++++++++++++++++++Bữa cơm trắng tối bây giờ vui hơn số đông ngày. Tất cả đều dựa vào cái miệng bé dại của Hàn Phong. Trong cả bữa ăn, thằng nhỏ nhắn cứ chọc fan này, ghẹo bạn kia khiến ai cũng vui vẻ. Thời gian chầm lờ đờ trôi qua, đồng hồ điểm mười giờ đêm, ai về chống nấy nghỉ ngơi. Hàn Phong vừa nằm lên chóng là ngủ ngay lần chần trời trăng gì sất, không đầy đủ vậy còn ôm chặt mang nó suốt quá trình ngủ. Bị ôm chặt, nó rất khó chìm vào giấc ngủ, cho đến một nhị giờ sáng, nó mới nhắm đôi mắt ngủ được.Ngược lại với bầu không khí vui vẻ ở trong phần nó, buổi tối trên bàn ăn uống nhà hắn cực kì yên lặng. Không gian khá căng thẳng mệt mỏi khi hắn với bà Nghi sẽ trong tình trạng đối địch. Cơm nước xong, hắn chuồn ngay về chống để tránh được bài kinh lâu năm ngoằn. Vậy là 1 ngày nữa lại kết thúc.