HUẤN VĂN THẾ GIỚI CỦA ÂU DƯƠNG MINH HẠ

Hai đứa rạng rỡ thả câu mặt hồ, một là Âu Dương10 tuổi, một là nhỏ của quản ngại gia nhà đại bá Âu Dương tên Âu Bình, nhỏ hơn Âu Dương một tuổi.

Bạn đang xem: Huấn văn thế giới của âu dương minh hạ

Đại bá tất cả ít điền sản, dùng biện pháp nói tiến bộ là địa chủ, đều điền sản này mọi là quản ngại gia quản ngại lý, dựa theo những gia trưởng an bài, Âu Bình về sau coi như là thư đồng của Âu Dương."Tiểu thiếu gia!"Đứa sống xưng hô Âu Dương là thiếu thốn đông gia, người một đơn vị thì phần đa xưng hô tiểu thiếu thốn gia."Đã nói một trăm lần với ngươi, chớ kêu tiểu thiếu thốn gia, kêu tên.""Không dám, lần trước thân phụ ta nghe được ta kêu thương hiệu ngươi, về bên liền đánh một trận.""Tùy ngươi!"Âu Dương cảm xúc rất mất hứng, sống tầm thường cùng một tè quỷ chưa đủ lông đủ cánh. . . Đương nhiên lông mình cũng chưa mọc đủ, dẫu vậy dù sao mình đã có lần lớn rồi."Tiểu thiếu hụt gia, sao ngươi không cùng chơi với đa số người?""Bởi vì chưng ta có bệnh.""Ngươi sinh bệnh dịch rồi?"Âu Bình ghê hãi, lập tức bị đánh."Sợ cái gì, người ăn ngũ cốc hoa màu, sao hoàn toàn có thể không sinh bệnh?"Âu Dương thở dài: Một chút cảm hứng ẩn lốt cũng không có, thực trù trừ mấy năm này mình làm thế nào nhịn nổi. Thấy cỗ dáng Âu Bình băn khoăn lo lắng liền an ủi:"Lừa ngươi đó, ko sinh bệnh."Lúc này nha hoàn Tiểu Thúy bối rối chạy tới:"Tiểu thiếu gia, lão gia bảo ngươi trở về ngay.""Trở về?"Âu Dương quan sát trời hỏi:"Đại bá tất cả phải khôn cùng giận bảo ngươi tra cứu ta?""Dạ!""Có nên vừa rồi có tín đồ tìm đại bá?""Đúng vậy, tiên sinh sẽ tới, trên tay còn nắm một cuốn sách.""Ồ, ngươi về trước đi, tí nữa đi ra."Âu Dương uể oải thu yêu cầu câu:"Có phiền toái rồi" ."Phiền toái gì? Tiểu thiếu gia đừng dọa ta, ta yếu gan.""Phiền toái gì ta không biết, có điều. . . Chỉ việc ngươi nghe ta, tuyệt vời nhất không có việc gì.". . ."Quỳ xuống!"Đại bá vỗ bàn một cái."Dạ!"Âu Dương Âu Bình thiệt biết điều nhưng mà quỳ xuống.Đại bá ráng một cuốn sách hỏi:"Hai trang sau cùng của cuốn luận ngữ là ai xé?"Âu Bình ko chút suy nghĩ ngợi trả lời:"Là ta.""Xé thiếu rồi!"Âu Dương nói:"Là ta, chưa phải là xé mấy trang sách thôi sao."Còn tưởng là chuyện gì chứ.Đại bá âm lãnh hỏi:Sao ngươi xé sách thánh hiền?""Đại tiện!"Dùng lá trúc không thói quen, lau đau không nói, lại không sạch sẽ sẽ. Sách này giấy thô ráp một chút, dẫu vậy mình ko chê."Gia pháp hầu hạ."Đại bá hô một tiếng, quản ngại gia cùng một đứa ở ở kề bên lập tức nâng côn nhỏ."Không bắt buộc chứ."Âu Dương chảy nước mắt, chưa đến mức đó chứ? nhớ rõ gia pháp lần trước vẫn chính là vì lúc viết Tam Tự gớm dối trá. Lần đó nghĩ lại cũng thấy oan, mình căn cứ niềm tin vô bốn đưa Tam từ kinh đã chép sẵn mang đến Âu Bình, không nghĩ tới đái tử này không dám nhận, còn dọa mang đến run rẩy tiểu trong quần, kết quả bị tiên sinh phân phát hiện. Tuy vậy tiên sinh đem Âu Dương lột không bẩn cũng không kiếm được bệnh cớ, nhưng bạn ta là tiên sinh, rất có thể không giảng đạo lý, thấy sống lưng Âu Dương ko được, tấn công bàn tay ko tính, còn đâm thọc với đại bá.Mặc dù không tồn tại chứng cớ, Âu Dương cũng chỉ chết không nhận tội, tuy nhiên giật dây đồng học làm cho bừa vẫn vẫn trúng gia pháp. Sau đại bá thuộc tiên sinh nghiên cứu và phân tích rất lâu, sau cùng phát hiện, khía cạnh sau ghế dài của tiểu tử này tương khắc Tam trường đoản cú kinh. Đại bá vừa tức giận vừa bội phục, đừng nói tuổi nhỏ tuổi như thế, cho mặc dù là người béo bình thường, chỉ dựa dò cũng bắt buộc làm bừa.Trước tê xem như nghịch ngợm, tuy vậy lần này khác biệt, xé sách thánh hiền đức vốn là lỗi nặng, cơ mà lại dùng thánh nhân từ đi vị trí đó, quả thực đúng là đại bất kính. Đây cũng chỉ với tiểu hài tử, đổi là quan lại viên, hoàn toàn có thể sẽ bị Ngự Sử buộc tội. Triều Tống trọng văn coi thường võ, trên đây cũng chưa hẳn là nói giỡn.Quản gia lôi ra hai băng ghế lâu năm Âu Bình không cần bạn ta nói cũng tương đối ngoan ngoan ở sấp nghỉ ngơi phía trên. Lần trước thân là fan tố cáo cũng tội liên đới, hôm nay thân là fan vô tội, tiện thể bị đánh hoàn hảo không chạy thoát.Không tất cả tiền đồ, ta đây là một con đường Hoa tô không đánh không thành, ngươi ngược lại phản kháng! Âu Dương thở dài."Một!""Ai u!"Âu Dương kêu một tiếng, tiếp đến vội vàng trừng Âu Bình.Âu Bình biết rõ vội vàng điện thoại tư vấn bù:"Ai u."Xong rồi! Đại bá là fan tinh minh, vừa nghe thanh âm này mau chóng nói:"Lột quần."Hai mảnh domain authority trâu rớt ra ngoài. Âu Dương thở lâu năm hận ko rèn sắt thành kim, nghĩ bản thân là vua anh minh một đời, sao những lần bị tiểu quỷ bị tiêu diệt tiệt này bêu xấu. . ."Đánh đôi mươi cái, buổi tối không có thể chấp nhận được ăn cơm."Đại bá ném một câu rồi ra cửa, hắn đó là không đành lòng nhìn.Côn sắp tới rơi xuống, bàn tay nhỏ tuổi bé của Âu Dương như thiểm điện kéo ra hai văn tiền. Quản ngại gia kề bên nhìn thấy suýt nữa hôn mê. Âu Dương mặc kệ, bắt đầu hô:"Ai u, điểm nhẹ chút. Ai u, đau quá! . . ."Bá mẫu:"Đại bá của hắn, ngươi thật man rợ như vậy?""Haizz. . . Đứa này cá tính ngang bướng, vô trọng tâm hướng học, một lòng phân tích bàng môn tả đạo.

Xem thêm: Bình An May Mắn - Lời Chúc Bình An, Vạn Sự May Mắn

Không nỗ lực giáo huấn một lần, lần sau tất được hiện đại nhất khoe mã."Bá mẫu mã hô vào trong:"Hạ thủ dịu một chút, đừng tiến công hư hài tử.""Lòng dạ bầy bà, đi đi đi."Âu Dương cúi đầu với quản gia:"Tạ ơn quản ngại gia bá bá, cám ơn vương vãi Nhị thúc thúc. Tiền các ngươi cũng trinh nữ thu, ta liền giữ lại trước."Quản gia cùng Vương Nhị cười khổ, chuyện này là sao vậy.Âu Dương kéo Âu Bình dặn dò:"Buổi buổi tối đại bá tìm kiếm ta, ngươi nói ta vày buổi tối không có cơm ăn, vì thế phải đi công ty cô cửa ngõ thôn đông qua đêm.""Nhà cô?"Âu Dương nhỏ dại giọng nói:"Ba của ngươi tí nữa sẽ buôn bán đứng bọn chúng ta, ta bị tấn công ngươi cũng chạy không được. Hóng sáng mai ta search tiên sinh nhận lỗi trước, để tiên sinh theo giúp ta về nhà, trận chiến này, coi như kiêng thoát. Lần sau lý tưởng chút. . . Quản lí gia bá bá lâm thời biệt, vương Nhị thúc thúc tạm biệt."Nhìn đang biết cái miệng ngọt rồi.. . .Âu Dương ko đi làng mạc đông, mà mang đến thôn tây. Vị trí sắp tới ra thôn tất cả một bên tranh, sân không lớn, cửa trong sân sẽ khóa lại. Âu Dương chú ý xung quanh không tồn tại ai, rước một cây tăm bởi trúc đút hai chiếc đem khóa mở ra. Khoá kim loại xa xưa này Âu Dương đã phân tích vài ngày, vốn cho là mình không bí quyết nào chiến thắng trí tuệ cổ nhân, lại không nghĩ là mình quá công ty động. Tỷ như ổ khóa này tên khoá Hoa Kỳ, thiệt ra chỉ việc đè miếng lốc xoáy là được, không nên xoay tới xoay lui. Có tay nghề làm bạn, coi ra mình muốn bị chết đói ở cổ kính cũng khó.Không đề nghị hiểu lầm, Âu Dương mặc dù sao cũng là cảnh sát, tất cả nghèo rộng nữa cũng trở nên không trộm giật bách tính. địa điểm này là nơi ở của người người mẹ sao chổi của hắn. Mấy ngày hôm trước, nhà chị em đẻ gởi thư, nói là bà ngoại mình bệnh dịch nặng. Nhưng địa thế căn cứ phân tích của Âu Dương đến thấy, phía trên chẳng qua là âm mưu. Trường hợp đoán ko lầm, nhà bà bầu đẻ này là mong mỏi đem bà mẹ mình lừa đi tái giá.Vào cửa, bên trong rất chỉnh tề sạch sẽ sẽ, không có gia cụ gì, phòng bếp chỉ tất cả một tủ gỗ đơn giản, vại gạo đang thấy đáy. Căn hộ rất 1-1 giản, khôn xiết nghèo khó. Gian phòng có một cái bồ, trên đó còn tồn tại một chiếc quần không xẩy ra rách, phân minh đi hết sức cấp, ngay cả đồ cũng tịch thu. Một chén bát đèn dầu, trong cả nến cũng ko có. Đốt chính là đuốc cành thông, khói không nhỏ, sặc con mắt.Âu Dương lấy ra một trăm văn tiền bỏ lên giường, cho dù sao ngày mai cũng mất, còn không bởi cứu tế bà bầu mình trước. Âu Dương là đứa nhỏ tuổi đương nhiên không tồn tại tiền, nhưng lúc nạp năng lượng tết đại bá cho 1 văn áp tuổi, sau đó. . . Bao gồm một phong tục không tốt, làn gió đánh tệ bạc dịp ăn uống tết cực kỳ thịnh hành. Âu Dương vốn cũng không hiểu rõ lắm đối với cái này, tuy vậy hắn tất cả một phái nữ cấp dưới, được xưng vô ảnh thủ sòng bạc. Âu Dương nhã nhặn học nửa tháng, trực tiếp đánh bại nữ cấp dưới này, khiến nữ cấp cho dưới này hối hận liên tục. Từ phương diện này nhưng mà nói, Âu Dương cùng với mấy chuyện này rất tất cả thiên phú.Nếu biết tấn công cuộc, ăn tết đại bá cũng không để ý, Âu Dương tham gia náo nhiệt lăn lộn mồng 1, mồng 2, mồng 3 liền gom góp được một trăm văn. Phụ thuộc vào thua ít chiến thắng nhiều, không ai biết Âu Dương đã là đái tài chủ.